Monday, 20 November 2017

Lm Vinh Sơn Phạm Trung Thành DCCT : TRỜI HÀNH HAY NGƯỜI HÀNH?


“Mùa đông thiếu áo hè thời thiếu ăn.
Trời rằng, trời hành cơn lụt mỗi năm, à ơi...”

(Tiếng Sông Hương của Pham Đình Chương)

Năm nay, cơn bão số 12, rồi 13 vừa thổi qua miền Trung gây biết bao thiệt hại về nhà cửa, tài sản và nhân mạng, bão chưa tan thì lũ lại về, cái gì tai? Thiên tai hay nhân tai? Lại đổ vỡ, tan hoang, mất mát, tang tóc... Những người có tránh nhiệm tiếp tục lẩn trốn, không một ai chịu trách nhiệm, thậm chí họ còn đẩy mạnh các sinh hoạt khác, các hội nghị khác, không ăn nhập và hoàn toàn vô cảm với nỗi đau đang oằn trên lưng dân nghèo miền Trung, cái vô cảm trong những lời phát biểu như cú đấm chứ không phải cái tát vào mặt đồng bào nữa.

Nhiều năm nay rồi, không riêng gì cơn bão số 13, chẳng đặc biệt gì năm 2017, năm nào cũng vậy, thảm kịch: bão, áp thấp nhiệt đới, lũ lụt, thi nhau hành người Miền Trung và cả Miền Tây Bắc nữa. Lý do luôn đưa ra để biện hộ đó là bảo vệ các đập thủy điện, nếu không xả nước thì nguy cơ vỡ đập sẽ thiệt hại nặng nề hơn. Nhưng xét kỹ hơn tý nữa thôi thì chúng ta thấy lộ hẳn ra việc làm thủy điện là toàn bộ rừng bị tàn phá nặng nề, và đây là nguyên nhân chính gây lũ, lụt, trượt đất... Nhìn trên không ảnh, chúng ta hoàn toàn hết sạch rừng, không còn rừng nữa, bay trên không trung dọc đường Bắc Nam, nhìn qua ô cửa lộ ra những mảng đất dỏ loang lổ như những vết thương tấy đỏ không thể lành được trên cơ thể đất mẹ.

Ở hai thành phố Hà Nội và Sgon, dân thành phố thấm thía thế nào là lợi ích của cây xanh trong thành phố nói riêng, trên quê hương nói chung. Mỗi khi dừng xe đèn đỏ ở ngã tư, người ta chen nhau dừng ở những chỗ có bóng cây để tránh cái nắng gay gắt, cái hơi xăng nồng nặc cay mắt, cái mùi khói muốn vỡ tung buồng phổi. Biết lợi ích của cây là vậy, cần cây là vậy, nhưng họ đối xử với cây rất tệ bạc.

Để có thể lộ được mặt tiền làm ăn, người ta sẵn sàng giết cây bằng các độc chất, để sử dụng cho lợi ích riêng cá nhân mình, họ uốn cây, đóng đinh lên cây, cột giằng cây, ... bất kể những việc làm đó gây thiệt hại cho cây. Những năm gần đây người ta dốn hạ những cây nhiều năm tuổi một cách không thương tiếc, một số tiếng nói của các nhà khoa học cũng như của người dân bị nhà cầm quyền phớt lờ, có lúc họ dùng quyền hành của họ quyết định bất chấp sự can ngăn thiện chi, họ tìm thời cơ chặt hạ cây vội vã như có điều gì đó thù hằn với cây, và họ sẵn sàng kết tội những ai có tiếng nói phản biện muốn giữ gìn cây.

Không cần lý luận dài dòng về những lợi ích do cây mang lại, cũng chẳng cần loay hoay với việc người đảm nhận trách nhiệm xã hội không có thông tin. Hãy xem danh sách tên tuổi của kẻ có quyền và có trách nhiệm, bằng cấp đầy lý lịch, bộ mặt tự hào về trình độ và khả năng lãnh đạo, nghe những lời phát biểu nổ vang sáo rỗng: phát triển bền vững, bảo vệ môi trường... thực tế lại là sụ tan hoang, là hành động đầy lùi đất nước, là khoác lên bộ mặt anh em sự nhục nhã của kẻ đi giật lùi.
Laudato Si nói gì? Chúng ta bằng lòng với một vài giờ học, quanh quẩn giới thiệu bao nhiêu chương bao nhiêu số trong thông điệp, đánh trống thổi kèn cho những cuộc thuyết trình, đại hội... Thực hành, chúng ta hô hoán bạn trẻ khai cống rãnh, thu gom rác thải, dựng bảng quảng cáo, xong ai về nhà nấy. Gây ý thức cho mọi ngươi để cùng nhau chăm sóc môi trường sống là một việc cần làm, nhưng thực hiện một sứ điệp mà không xem xét đến tổng thể của sứ điệp thì thật là sai nặng nề. Vấn đề của Laudato Si là chỉ ra nguyên nhân nào đã là nguyên nhân chính gây ra thảm họa tàn phá môi trường sống, và con đường nào giúp ta cứu vãn tình trạng này hầu tái tạo lại những gì tốt đẹp mà Thiên Chúa đã ban tặng cho chúng ta.

Có ba nguyên nhân chính: Các chế độ độc tài phát xít, các quốc gia phát triển dùng lãnh thổ của các quốc gia thuộc thế giới thứ ba như một bãi rác thải công nghiệp, và các công ty tài phiệt đa quốc gia mang tính cách Mafia. Riêng số 104, Laudato Si đã không ngần ngại nói rõ các chế độ độc tài và CS đã tàn phá môi sinh (the array of technology which Nazism, Communism and other totalitarian regimes have employed to kill millions of people).

Laudato Si cho chúng ta nhận ra thiên nhiên cùng với con người, bởi thánh ý của Thiên Chúa, làm nên một bài Thánh Ca chúc tụng ngợi khen Thiên Chúa, không ai được phép bức tử bất cứ một nốt nhạc nào trong bài Thánh Ca tuyệt vời ấy.

Lm. VĨNH SANG, DCCT, 17.11.2017

Friday, 17 November 2017

Thầy Tađêô Trần Tấn Đạo Tu Sĩ CSsR "Ly nước nhỏ nhưng cố gắng đầy tràn".





Thầy Ta-đê-ô một Tu sĩ không chức Linh mục của Dòng Chúa Cứu Thế. Một cuộc đời dâng mình cách trọn vẹn cho Chúa Cứu Thế, sống âm thầm trong cầu nguyện và chuyên tâm chu toàn bổn phận, theo gương thánh Giêrađô.

Đã 77 năm khấn Dòng, một tuổi đời Tu sĩ khá dài, thầy đã để lại biết bao nhiêu kỷ niệm và gương sáng. Khi nhắc đến thầy Ta-đê, người ta nhận ra ngay hình bóng của một vị Tu sĩ hiền hòa, nhẹ nhàng, không ăn to nói lớn. Trên nét mặt luôn tỏa một niềm hạnh phúc dịu hiền, đôi môi luôn mỉm cười. Mặc dù trong chuỗi ngày dài phục vụ, thầy đã từng lên núi, xuống biển, trải qua bao bom đạn của thời cuộc. Nhưng những biến động ngoại cảnh ấy vẫn không làm lu mờ đi con người nội tâm, bản chất dịu hiền và thầm lặng trong thầy.

42 năm sống và phục vụ tại cộng đoàn DCCT Huế. Thầy đã mang đến cho mọi người, nhất là cho anh em trong Dòng một gương mẫu thánh thiện và sự yêu thương. Những năm tháng nghỉ hưu, vẫn cái hình bóng nhẹ nhàng nhưng rất nhanh nhẹn; thầy là một cây Cổ Thụ rợp bóng yêu thương. Đôi bàn tay gầy guộc, bước chân run run, thầy vẫn có mặt trong khắp sân vườn nhà dòng, làm nên những luống hoa tươi thắm tô điểm thêm cho ngôi nhà cổ của Huế âm thầm nhưng tràn đầy sức sống.

Thầy như ngọn đền soi dẫn anh em trong đời sống Thánh hiến. Âm thầm như những dấu lặng trong một bài nhạc. Cuộc đời Tu sĩ không chức của thầy Ta-đê-ô gói trọn một niềm vui và hạnh phúc trong thầm lặng, cầu nguyện và phục vụ. Như những dấu lặng không được hát thành lời, không phát ra âm thanh, nhưng nó đã góp phần làm cho bài nhạc thêm sinh động và ý nghĩa. Thầy Ta-đê-ô một Trợ sĩ, như một dấu lặng đã làm cho bản nhạc Thừa Sai Chúa Cứu Thế vang vọng khắp nơi. Với nếp sống tu đức đã ghi sâu tâm thức, với đức vâng lời tuyệt hảo, thầy không bao giờ than thở về bệnh tật, không phàn nàn trong ăn uống; Bề Trên cho gì ăn náy. Buồn cũng không giận, vui cũng không cười thành tiếng. Nét mặt luôn bình thản an nhiên. Anh em trong nhà thường gọi thầy với một danh hiệu thân thương: “Thầy Đáng Kính”.

Mỗi lần đi xa, thầy luôn mong sớm về cộng đoàn, thầy nói: “Về để đọc kinh chứ ở nhà không có người đọc kinh”. Những năm tháng tuổi già sức cạn, mặc dù chân yếu tay run, nhưng chiếc cầu thang lên nhà nguyện của cộng đoàn không thể làm cho chân thầy mỏi mệt. Thầy là người có mặt đầu tiên trong nhà nguyện, sau khi tiếng chuông vừa dứt. Những giờ phút cuối, khi sức đã cạn, nhưng thầy vẫn đứng dậy bước lên cầu thang và cùng đọc giờ kinh trưa với cộng đoàn hôm đó 10/11/2017.

Giờ kinh trưa hôm đó là giờ kinh cuối cùng thầy hiện diện trong nhà nguyện với cộng đoàn. Vào lúc 14 giờ ngày 10/11/2017 thầy nói tôi mệt, và cộng đoàn lập tức đưa thầy đến bệnh viện Quốc Tế Huế. Thầy nằm phòng cấp cứu cho đến ngày trở về cộng đoàn. Các chú Dự Tu DCCT Huế luôn quấn quít bên thầy với tất cả lòng triều mến, kính yêu. Vẫn cái đời sống thánh thiện, thầy luôn kết hiệp cùng Chúa Giêsu Thánh Thể; trên giường bệnh, nữa đêm thầy nói với các chú Dự Tu: “Cho tôi dậy đi đọc kinh”. Đến 6 giờ 30′ ngày 15/11/2017, tại bệnh viện hơi thở của thầy đã cạn dần, cộng đoàn đưa thầy về. Và 7 giờ 30′ cùng ngày thầy Ta-đê-ô đã ra đi trong vòng tay yêu thương của Chúa. Giữa hơi ấm tình yêu thương của cộng đoàn xum vầy bên thầy có cha Bề Trên, quí cha, quí thầy, các thầy Tập Viện, các chú Dự Tu, con cháu huyết tộc và bà con giáo dân.

Thầy Ta-đê-ô hưởng thọ 97 tuổi đời và 77 năm sống đời tận hiến làm Tu sĩ không chức Linh mục trong Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt nam. Thầy ra đi, để lại cho anh em một mẫu gương sáng ngời về sự thánh thiện; trinh kiết, khó nghèo và vâng phục. Thầy luôn sống kết hiệp mật thiết với Chúa Giêsu Thánh Thể. Trong cuộc đời âm thầm phục vụ quên mình, thầy luôn chiêm ngắm Chúa Giêsu Hài Đồng. Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường, thầy luôn để tượng Chúa Hài Đồng nằm trong chiếc nôi và cẩn thận đắp lên cho Chúa một tấm khăn nhỏ màu vàng. Thầy vẫn luôn tâm niệm: Ví mình như một ly nước nhỏ bé, nhưng cố gắng làm cho nó luôn được đầy tràn.

Xin Chúa dẫn đưa thầy về hưởng hạnh phúc bên Chúa, cùng với Mẹ Hằng Cứu Giúp và thánh tổ Anphong.