Monday, 11 December 2017

Lm Vĩnh Sang DCCT : LẠI MỘT NOEL NỮA…




Những điệu nhạc du dương tình cảm dạt dào mùa Giáng Sinh đã văng vẳng bên tai, những bóng dáng ánh đèn màu rực rỡ đã xuất hiện trên đường phố, nơi các cửa hiệu, nơi những chốn vui chơi giải trí. Tất cả đều rộn ràng báo hiệu mùa Giáng Sinh, mùa Hồng Ân.
Những hình ảnh này, những điệu nhạc này dã một thời không được phép xuât hiện trên đường phố Sàigòn ngày bị tráo đổi tên là… thành phố HCM, nó bị kết tội là phồn vinh giả tạo, là sản phảm đồi trụy, là tàn dư mỹ ngụy, cần phải thanh toán và quét sạch mọi vết tích khỏi thành phố vinh dự mang tên… bác!
Không chỉ là âm nhạc, ánh đèn, những hàng trang trí Giáng Sinh, nhưng nhiều điều khác nữa, không chỉ tôn giáo nhưng cả những lãnh vực khoa học, xã hội, văn chương, … Phải công nhận một sự thật là những bài tuyên truyền và cái cách tuyên truyền y như nhồi sọ ngày này qua ngày khác, đã gây được những hiệu quả rất thành công của người tuyên truyền. Cho đến hôm nay, 42 năm qua rồi, nhiều sự thật đã phơi bày nhưng vẫn còn đó nhiều người, không phải là không được tiếp cận với các nguồn thông tin mới và đa chiều mà thiếu hiểu biết, nhưng họ vẫn còn xuất hiện trên các mạng xã hội để bênh vực cái sai, cái đã lừa bịp nhân loại, của đáng tội họ ăn nói hăng lắm, rất xác tín vào trí ý của mình mới khổ !
Khi vừa thay đổi một chế độ, người ta chiếm quyền được ăn nói, đã nói rất hay, rất bài bản, lại còn kèm theo cái mệnh danh là "bạo lực cách mạng", và thế là người ta cũng tạo ra được một lớp người có niềm tin, có kỳ vọng. Thế nhưng thời gian trôi qua, thời gian đủ để gột rửa, làm lộ ra sự thật thì những xảo quyệt, những gian dối không thể tồn tại. Cái mà người ta khám phá ra là: thay đổi không để tiến lên nhưng lại để xóa bỏ những gì thế hệ đi trước đã gầy dựng, thay đổi không để phục vụ lợi ich của con người nhưng để phục vụ cho lợi ích của một nhóm người, và quan trọng nhất là để thỏa mãn đam mê quyền lực, tự đánh bóng bản thân mình và phe nhóm mình.
Nếu nhìn bộ mặt xã hội như là hình dáng một con người thì cha ông ta đã có lời nhận xét chí lý, tích lũy bằng chính kinh nghiệm của bao nhiêu thế hệ: “Hữu tâm vô tướng, tướng tự tâm sanh, hữu tướng vô tâm, tướng tùng tâm diệt”. Nếu con người có cái tâm thì dẫu bề ngoài không lộ cái tướng, tướng tự nó phát sinh từ bên trong, mọi người sẽ nhận ra, nhưng nếu một người có tướng nhưng lại không có tâm, tự cái không có tâm sẽ làm mất tướng, có tâm hay không chúng ta có thời gian để kiểm chứng kết quả của con người và công việc.
Không thể xóa những giá trị thực của con người, thời gian sẽ trả lại tất cả những gì bị phá hoại nếu giá trị đó là có thật, thời gian cũng cho ta thấy những điều mà bộ máy tuyên truyền ca tụng ngất trời xanh đang dần dần tắt lịm, mất tăm hơi trong mọi sinh hoạt cuộc sống. Chúng ta đang chứng kiến từng ngày từng giờ những giá trị đích thực và chân chính hồi sinh, có chậm, có mất thời gian, có bỏ phí một quãng đời nhưng bài học về sự tỉnh táo và tính công tâm sẽ là bài học quý giá cho dân tộc này.
Đặc biệt những giá trị tích cực mà tôn giáo đã cống hiến cho dân tộc chúng ta, một sự cống hiến vô điều kiện như sự cống hiến của Chúa Giêsu cho nhân loại, một sự cống hiến hoàn toàn vô điều kiện, không đòi phải trả lại.
Cứ lên các mạng xã hội để thấy xã hội sử dụng thời gian và quyền bảo vệ những điều tốt đẹp phản ứng với những ý tưởng thô bạo với vẻ đẹp tinh thần ra sao…
Lm. VĨNH SANG, DCCT, 9.12.2017

Saturday, 9 December 2017

F X Durwell : Một sự hiệp thông có tính cách hy tế - Bí Tích của Hiệp Thông



Nơi Đức Kitô: vào chính lúc dâng hy tế, Ngài đi vào hiệp thông với Cha. Ngài được thánh hiến, vì chính Ngài là hy tế được dâng tiến. Hy tế Ngài cũng là sự hiệp thông của Ngài

Ngày xưa, việc ăn của cúng (hay hy lễ) là một sự hiệp thông hy tế: hy lễ được coi như được làm cho nên thánh thiêng, được thấm nhiễm một cách thần linh (nhờ việc nó được kéo ra khỏi thế giới trần tục, nhờ cử chỉ dâng hiến, nhờ bàn thờ, nhờ lửa Thiên Chúa thiêu rụi nó). Nhờ bữa ăn hiệp thông, vòng tròn sự thánh thiêng mở rộng, bao trùm những người hiệp thông trong cùng một sự hiến thánh. Bởi đó, ăn hy lễ dâng Thiên Chúa là hiệp thông với Thiên Chúa, ăn đồ cúng cho quỷ là hiệp thông với quỷ (1 C 10, 18-20).

Trong Đức Kitô, sự nối kết giữa Thiên Chúa và trần gian trở nên thực tại:
·                     Ngài là Con Chiên được thiêu rụi trong lửa sự thánh thiện.
·                     Ngài được hiến thánh từ đầu do sự hiện diện của Thần Khí và hiến thánh cách viên mãn trong sự chết và vinh quang (Ga 17, 19), trong Thần Khí cuộc phục sinh. Moi sự đã sẵn cho bữa ăn hiệp thông. Khi ăn Con Chiên, người ta đi vào trong giao ước Vượt Qua, trở nên “lễ dâng được thánh hóa trong Thần Khí” như Đức Kitô. Ho gặp Thiên Chúa ở điểm trần gian và Thiên Chúa chỉ là môt: trong Đức Kitô và sự chết của Ngài.
·                      
Trong Đức Kitô, hy tế và bữa ăn làm thành một nền phụng vụ bất khả phân ly:
Trong việc chết cho xác thịt khép kín và sống lại trong Thánh Thần là sự hiệp thông, Đức Kitô vừa bi hiến tế vừa là lương thực. Ngài là cuộc Vượt Qua, là hy tế và bữa ăn của ta. Thánh Thể là bí tích của cuộc Vượt Qua của Đức Kitô và của sự hiệp thông Vượt Qua (1C 10, 16).
Trong các tôn giáo xưa, nghi thức hiệp thông theo sau hy tế, còn trong Kitô giáo, sự hiệp thông ở trong hy tế và xảy ra cùng lúc.

Trước hết nơi Đức Kitô: vào chính lúc dâng hy tế, Ngài đi vào hiệp thông với Cha. Ngài được thánh hiến, vì chính Ngài là hy tế được dâng tiến. Hy tế Ngài cũng là sự hiệp thông của Ngài.

Rồi nơi Hội Thánh khi cử hành Thánh Thể: hiệp thông không đến sau hy tế, vì hy tế có tính cách cánh chung rồi, không gì thêm vào nó nữa. Thánh Thể là sự hiện diện của hy tế Vượt Qua trong tính hiện tại của nó. Hội Thánh gặp Chúa mình trong biến cố cứu độ, thông phần vào sự chết và sự phục sinh của Ngài. Hội Thánh hiệp thông vào hy tế qua việc cử hành nó chung với Đức Kitô.

Vậy cần nhờ hy tế và hiệp thông gắn liền với nhau:
Chẳng những để khỏi đặt Thánh Thể hy tế đối chọi với Thánh Thể bữa ăn.
Nhưng còn để hiểu rằng Kitô hữu cử hành hy tế mà hiệp thông vào đó: biết điều này sẽ có nhiều hậu quả cho thần học. Và nhất là hiểu rằng Kitô hữu chỉ hưởng nhờ hy tế Đức Kitô khi dự phần vào đó: biết điều này sẽ đầy đòi hỏi.

Theo F. X. Durrwell, C.Ss.R.