Trình
thuật hôm nay, kể về người nữ phụ ngoại tình. Truyện rất gọn. Kể thông thoáng.
Như phim kịch. Thoạt đầu, người nghe tưởng chừng như đang chứng kiến vị Thẩm
phán Công Minh, lâu nay quên sót các lỗi lầm loài người từng phạm, trong quá
khứ. Đang ngồi ghế xử án. Vào vụ xử hôm nay, Vị Thẩm Phán Công Minh, tuyệt
nhiên không quên lỗi phạm của ai, nhưng Ngài vẫn công bằng xử sự theo đậm sắc
mầu tha thứ. Thứ tha, bằng phán quyết chung cuộc thật sắc nét: “Tôi cũng vậy, Tôi không lên án chị. Thôi chị
về đi, và từ nay đừng phạm lổi”. “Hãy về đi”, là phán quyết gửi đến với hết mọi người. Ở mọi nơi. Ngay bây giờ.
Về lầm
lỡ/lỗi phạm, ai mà chẳng hơn một lần vướng víu hay khúc mắc. Những vướng mắc,
vì phái bè Pharisêu - Luật sĩ không áp dụng đúng luật, họ đề nghị. Chỉ dàn dựng
sơ sài để gài bẫy, cộng với trò chơi khăm, giăng mắc bẫy. Cứ sự thường, trong
các vụ như thế, nếu vi phạm luật lệ đáng giáng bổ hình phạt ném đá như mọi
người; nhưng, sao ở đây chỉ đơn độc có mỗi nữ phụ phải gánh chịu? Tất cả đâu
rồi, sao không thấy “nguyên đơn”? Mà, chỉ có mỗi bên “bị”? Biến cả đâu rồi, ai
là người chứng? Không người chứng, vụ án có là vụ xử theo cung cách hình sự,
rất công minh? Phải chăng, đây chỉ là bẫy cạm. Là, trò chơi trội với Đức Chúa?
Bẫy cạm, vì chỉ muốn xem Ngài xử thế ra sao, để giở trò công kích?
Vâng. Trò
giăng mắc bẫy cạm, xét cho cùng, người La Mã đã cho phép lề luật Do Thái ném đá
nữ phụ nào ngoại tình - chứ ai nào dám
đụng tới nam nhân. Là trò, ném đá xử phạt cho đến chết. Ở đây, lại thêm một
bất công nữa, từ lề luật rất trọng nam khinh nữ? Khinh, người thấp
hèn. Coi rẻ, kẻ mù chữ. Mù, về luật pháp, làm sao kiếm được người biện hộ. Tìm
đâu ra người bào chữa. Đỡ nâng? Chí ít, là khi mình ở thế oan nghiệt? Thay vào
đó, giới luật sĩ vẫn chễm chệ chơi trò áp đảo. Ngồi lên trên cả luật pháp.
Luật, của “đua chen, lọc lừa”. Dối trá.
Nguời nữ
phụ bị bêu rếu trong vụ xử hôm nay, là ảnh hình phản chiếu tâm trạng có những
“lặng im sóng đời trôi nổi”, như chúng ta. Cả phái bè Luật sĩ/Pharisêu lẫn con
dân nhà Đạo, đều đã hơn một lần, từng phạm lỗi. Lỗi phạm, không vì phản chống
xã hội do lề luật có bất công. Nhưng vì không có lòng yêu thương. Tha thứ. Đầy
trắc ẩn.
Trình
thuật hôm nay cho thấy: Đấng Công Minh Nhân Hiền đâu chối bỏ chuyện: nữ phụ
ngoại tình, thật sự đã phạm lỗi. Chị phạm lỗi thật đấy, nhưng lỗi ở đây, đâu
xuất phát từ mình chị. Ngoại tình là hành động xúc phạm của hai người. Và, ít
nhất một trong hai, là kẻ đã yên bề gia thất. Ngoại tình, là hành động phạm
pháp phản chống sự tin tưởng vào tương quan giữa hai người. Có nghĩa vợ và tình
chồng. Ngoại tình, là hành xử bất công đối với người vô tội. Phía bên kia. Tính
nghiêm trọng nơi lỗi phạm ngoại tình, không chỉ là hành động đơn thuần dục
tính. Nhưng, còn là vi phạm công bằng phải có đối với người phối ngẫu, phía bên
kia.
Truyện kể
hôm nay, còn một yếu tố quan trọng tuy không bộc phát ngay bên ngoài, nhưng
cũng bao hàm ý tưởng, cho rằng: người nữ phụ là tội phạm chưa xác chứng, nhưng
vẫn bị lôi ra trước pháp đường, như quân cờ thí trong trò chơi giăng bẫy. Của,
phái bè Luật sĩ, với Pharisêu. Phái bè, nay những muốn đưa Đức Yêsu vào tròng,
hầu có cớ đả kích: “Theo luật Môsê, chúng tôi phải ném đá người này. Còn Thầy,
Thầy nghĩ sao?” Lâu nay, phái bè Luật sĩ - Pharisêu vẫn lên án Đức Kitô ăn
chung ngồi chạ với đám người tội lỗi. Nếu bị coi là phạm luật Môsê, Ngài ắt
không phải Đấng Thiên Sai, cũng chẳng là Đức Chúa, như môn đồ quả quyết.
Phản
chống trò chơi giăng bẫy, Đức Giêsu không trả lời. Vẫn “lặng im bên sóng đời
trôi nổi”, Ngài chỉ dùng tay viết xuống. Viết xuống cát, không là tuồng chữ của
người phàm, Ngài mặc nhiên từ chối trò chơi giăng bẫy, họ giăng mắc. Một trong
các thách đố Ngài đưa ra trong vụ xử, là: ai tự cho mình là người trong sạch
luôn giữ luật Môsê, hãy thi hành án lệnh ấy trước. Chính đây là bài học Ngài
dẫn dụ: chỉ những người trong sạch mới có quyền lên án kẻ khác. Nói tóm lại,
Ngài dư biết “sóng đời trôi nổi”, có “những lọc lừa giả dối”. Hợm hĩnh. Xa hoa
và quáng mù”, như hồi nào.
Cuối
cùng, những người-tưởng-rằng-mình-trong-sạch đều bỏ đi, còn lại mỗi mình Đấng
Công Minh đang quyết phán với người nữ, đại diện cho tội phạm: “Tôi cũng vậy,
Tôi không lên án chị.” Đã không lên án người có tội, Ngài còn ra đề nghị: “Hãy
về đi, và từ nay đừng lỗi phạm.” Qua vụ xử, những người-cho-đi-là-có-tội ở
trình thuật hôm nay, cho thấy: ý đồ của phái bè Luật sĩ – Pha-ri-sêu, là muốn
nhân cơ hội để chối bỏ Thiên tính của Đức Chúa. Đối với họ, đây là dịp thuận
lợi để đưa Đức Chúa vào tròng. Đầy cạm bẫy. Rồi từ đó, có đủ chứng cớ đưa Ngài
tới đoạn đầu đài, vào phút chót. Đối ứng với thái độ chống lại lòng yêu thương
của họ, Đức Giêsu ra đề nghị: hãy về với cội nguồn. Và, tạo cơ hội sám hối.
Hoàn tục. Và, chuyển đổi cách sống cho phù hợp với tình yêu thương trìu mến.
Thay vì lên án người lầm lỡ, Đức Chúa đã cứu vớt. Phục hồi. Và, đem đến cho họ
cuộc sống mới mẻ. Sống vui tươi. Sống lành mạnh. Sống đầy tình người.
Ghi
lại câu truyện về người nữ phụ phạm lỗi hôm nay, thánh Gioan đưa ra một chứng
cứ xác thực, quyết rằng: dù ở tình huống lỗi phạm, ta vẫn còn con đường giải
thoát. Trước mặt. Con đường ấy, không mang sắc mầu tiêu cực, hoặc hủy hoại.
Nhưng rất tích cực. Tích cực, trong chữa lành. Tích cực, qua tha thứ.
Con đường
ấy. Cơ hội ấy, chính Đức Kitô đã mở ra cho người nữ phụ, vốn cũng phạm lỗi như
bao người khác. Con đường ấy, luôn rộng mở với mọi người. Để, tất cả nhận ra:
chúng ta vẫn vượt qua “sóng đời trôi nổi”. Vẫn ở trên, và ở xa tình huống “bon
chen”. Lọc lừa. Giả dối. Không lý gì, đến “xa hoa”. Hợm hĩnh. Hoặc, “quáng mù”,
nữa. Nhưng, vẫn hy vọng tiến lên. Tiến, về phía trước. Về, với con đường của
cuộc sống. Cuộc sống, có niềm vui hãnh tiến. Và, an bình đích thực.
Tham
dự tiệc thánh hôm nay, ta cầu và mong Đức Chúa giúp ta hồi hướng trở về, dù đã
lỗi phạm nhiều lần. Hồi hướng, để thay đổi cách ta nhìn về cuộc sống. Nhìn con
người, bằng ánh mắt thương yêu. Tha thứ. Tha thứ, có vỗ về. Đùm bọc. Dù, đã hơn
một lần gục ngã trong bùn đen vi phạm. Hoặc, lầm lỡ. Sa đọa.
Cầu
và mong sao cho ta không còn chú ý đến quá khứ, của chính mình. Của người khác.
Không chú tâm đến những lầm lỡ họ mắc phải. Để rồi, sẽ quên đi. Quên, như Đấng
Công Minh Nhân Hiền đã quên hết các lỗi phạm, của mọi người. Quên đi, chỉ chú
trọng đến cuộc sống hiện tại. Một hiện tại rất thực, mời gọi mọi người về với
sống lành. Sống mạnh. Sống yêu thương, và tha thứ. Yêu thương, như người kiến
tạo hạnh phúc. Cho nhau. Tha thứ, cả cho người phạm lỗi, đối với mình, nữa.
Richard Leonard sj
Mai Tá phỏng dịch
No comments:
Post a Comment