Friday, 22 June 2012

“Cho tôi uống cùng em ly hạnh phúc”

Normal 0 MicrosoftInternetExplorer4
Suy Niệm Chúa nhật thứ 12 thường niên năm B

“Cho tôi uống cùng em ly hạnh phúc”
rượu trăm năm cất bởi trái tim buồn
bởi máu ta, bởi lệ nữa, ân cần
đã chảy miết từ khi hồn thất lạc.”
(Dẫn từ thơ Du Tử Lê)

Mc 4: 35-41
            Anh thấy không, nhà thơ nay mong uống cùng anh ly hạnh phúc. Về nhà Đạo, người người vẫn uống rượu trăm năm cất bởi trái tim. Tim không buồn, nhưng vẫn chảy. Chảy miết từ hồn vui phách lạc của Đức Chúa. 

Trình thuật thánh Mác-cô nay lại đã ghi về Đức Chúa có con tim thôi thúc dân con Do Thái, theo chân để được chúc phúc. Theo chân Ngài, chúng dân nghe Lời Ngài dẫn dụ. Thấy việc lạ Ngài làm. Nhưng vẫn chưa hoàn toàn về với Ngài.

Việc Ngài làm hôm ấy, ở hồ Galilê, sóng cồn bất chợt nổi cơn giông, khiến môn đồ thảy đều lo sợ. Sợ thuyền lật làm hỏng việc, gọi Thầy dậy. Dù ở vào tình huống ấy, Đức Giêsu vẫn ngủ thiếp phía sau thuyền. Kịp đến lúc đồ đệ đánh thức, Ngài trỗi dậy quát bảo sóng gió: “Im đi! Câm đi!” Tức thì, gió liền tắt. Cả không gian vắng lặng như tờ. Và, đến lượt đồ đệ bị quở trách.

“Sao nhát thế! Làm sao anh em vẫn chưa có được lòng tin?”  Đến lượt các ông, còn hoảng hơn thế nữa, bèn bảo nhau:“Thầy mình là ai, mà cả đến biển gió cũng phải tuân lệnh?´(Mc 4: 41). Biết rằng chỉ có Chúa mới chế ngự cả gió, cả biển và mọi thứ khác. Đó là chủ đề của sách Gióp.

Bài đọc 1, thuật lại những lời ghi trong sách Gióp: “Cửa đại dương, ai ra tay khép lại, khi nước tuôn trào từ đáy vực sâu, khi ta giăng mây làm áo nó mặc, phủ sương mù làm tã che thân?”. Đường ranh giới của nó, chính Ta vạch sẵn, lại đặt vào nơi cửa đóng then cài; rồi Ta phán: “Người chỉ tới đây thôi, chứ không được tiến xa hơn nữa, đây là nơi các đợt sóng cao phải vỡ tan tành.” (Jb 38: 8-11)

Với người xưa, nhìn sức mạnh của gió và biển là thấy đuợc uy lực của Thiên Chúa, Đấng Tạo Dựng. Là, Chúa của biển: “Những kẻ xuống thuyền đi biển, chuyên nghề buôn bán giữa mênh mông, hõ đã được thấy các việc của Giavê, và những kỳ công Người làm nơi chốn biển khơi.” (Tv 107: 23).

Với người có niềm tin, không thấy có khó khăn gì khi nhìn quyền uy của Đức Chúa nơi sức mạnh của sóng/gió. Điều này áp dụng rất đúng cho các đồ đệ ở trên thuyền. “Người là ai, mà đến gió/biển cũng tuân lệnh?” Và các thánh đã hiểu về Ngài, cách nhãn tiền.

Và người xưa từng hát những câu Thánh vịnh theo sau đó: “Người phán và cho bùng lên gió bão, làm cho ba đào rầm rầm dấy lên: Họ nhô lên trời, họ nhào vực thẳm, mạng họ rữa tan ra trong điêu đứng.” Nhưng, gió bão hôm ấy, có là chuyện ngẫu nhiên? Có tắt dừng vì quyền uy của một người. Nhớ lời xưa, các thánh nay biết về quyền uy của Đức Giêsu: “Người làm cho bão táp dừng yên phăng phắc, sóng biển lại yên tĩnh như tờ. Họ vui mừng vì sóng gió đã dịu, và người dẫn họ đến bến họ mong.” (Tv 107: 27-30)

Trình thuật hôm nay, thánh Mác-cô còn chuyển tải một bài học khác, nữa. Bài học đó, là dụ ngôn về Hội thánh thời tiên khởi. Và, cũng là Hội thánh, suốt mọi thời. Thuyền chòng chành, ở đây hay nơi nào đó trong Tin Mừng Nhất Lãm, vẫn luôn chỉ về Hội thánh Chúa, gặp phong ba vẫn chòng chành. Vẫn cứ phải đối đầu với nhiều vấn đề, rãi khắp dọc đường đi. 

Trên thuyền có đồ đệ của Chúa, và chính Chúa. Sóng nước vây quanh, lại chính là thế gian bao bọc. Con thuyền Hội thánh, vẫn quá nhỏ, rất mong manh trước cơn sóng thù địch là thế gian. Đôi lúc sóng vỡ, đe doạ con thuyền Hội thánh. Bằng các bách hại. Bằng các phong trào khác nhau, nổi lên từ nhiều phía, manh tâm  xoá bỏ Đạo của Ngài.. 

Trong tình huống lo âu, hỗn độn, nhiều cộng đoàn bé nhỏ, đôi lúc muốn tự hỏi: Thầy đâu rồi? Chúa ở đâu? Ngài chừng như vẫn xa cách. Tưởng như rằng, Ngài ngủ say. Tưởng chừng như Ngài không đoái hoài gì chuyện trông nom chăm sóc. Nhưng cuối cùng, cộng đoàn lớn/nhỏ của Chúa, vẫn tồn tại.

Trong nguyện cầu, con dân vẫn nhận ra rằng Thầy vẫn ở với mình. Và, lúc ấy, mọi người mới trải nghiệm sự bình an ở bên trong. Mới nhận rằng, giông ba bão táp không ở biển cả chốn khơi nguồn. Nhưng, ở chính nơi nào có lo âu và hãi sợ.

Niềm vui an bình cũng thế, nay ở ngay trong tâm khảm. Bởi thế giới chung quanh luôn vẫn thế. Vẫn cứ rắp ranh rình rập, chực bách hại. Nhưng con dân của Chúa nay đổi mới. Đã tái tạo niềm tin tưởng phó thác cho bàn tay chăm sóc của Ngài. 

Trong cuộc sống, hay trong xã hội ta đang sống, có thể là ta cũng đang trải nghiệm một vài khó khăn như lo âu và hãi sợ.Có thể đang diễn ra nơi chân trời của ta đó vì vẫn còn có những đe doạ của phong ba. Nên, ta vẫn luôn cần đến an bình của Đức Chúa.

Rất thường là, ta không thể kiểm soát hoặc chế ngự các phát triển về xã hội và chính trị ở khu vực ta đang sống. Ta cũng chẳng tài nào kiểm soát/chế ngự được những gì thiên hạ đang làm . Nhưng, bất cứ việc gì ta đang trải nghiệm, với sự phụ giúp của Đức Chúa, ta cũng sẽ tìm được niềm vui an bình, Chúa vẫn ban. Bởi, Ngài chỉ có thể trao ban sự an bình vui sống. Vui sống bìnhan  là điều không ai có thể lấy đi khỏi nơi ta được. 
Lm Frank Doyle sj
Mai Tá phỏng dịch


Thursday, 21 June 2012

Lm Richard Leonard sj: Truyền thông đại chúng theo kiểu Chúa

Normal 0 MicrosoftInternetExplorer4

Những tháng ngày đã qua, ai trong chúng ta hầu như cũng đã hơn một lần tiếp xúc với đủ mọi truyền thông đại chúng, như: hội thoại ba chiều, điện đàm có truyền hình, hoặc gửi “điện thư phát tiếng”. Vì, đây là thành phần không thể thiếu trong cuộc sống đương đại. Nhiều lúc, ta không thể bỏ qua những tình huống vật vã khi phải giao tiếp với người đang ở bên kia đường giây điện thọai; cứ phải hét to những điều đã nói đi nói lại trong suốt cuộc điện đàm. Cuộc sống hiện thời là thế đó.

            Cứ tưởng tượng, vào một ngày đẹp trời, Đức Chúa cài đặt  “điện thư phát tiếng” vào hệ thống giao lưu chốn Thiên đường, không hiểu mọi việc sẽ ra sao? Chẳng hạn như, ta đang tập trung cầu nguyện mà lại nghe có tiếng từ trời cao: “Cảm ơn con đã gọi, Ta là Thân Phụ Đức Chúa đây. Con hãy nhấn một trong các nút số sau đây: -Muốn xin điều gì, con hãy nhấn số “1”. -Muốn nói đôi lời cảm tạ, con nhấn số 2. –Nếu chỉ cần tả oán, than phiền một ai, con nhấn số “3”. -Về các chuyện khác, hãy nhấn số “4” cho Cha. Đơn giản, chỉ có thế”.

            Có trường hợp, Đức Chúa hành xử theo lối xã giao thông thường, như: “Xin lỗi con, Cha đang bận giải quyết đôi chuyện cho người anh em của con. Tuy nhiên, lời cầu của con rất cần đối với Cha, nên con hãy chờ đấy, Cha sẽ trở lại nói chuyện với con trong vài phút nữa,”... thì ta sẽ hành xử ra sao?

            Trường hợp tệ hơn, đang điện đàm mà lại thấy có tiếng nhắn, đối đáp như thế này: “Vi tính của Cha cho biết: con đã thầm cầu nguyện như thế đến 3 lần trong suốt ngày hôm nay. Gác máy lên đi con và trở lại gặp Cha ngày mai nhé” ... hoặc “Văn phòng của Cha hôm nay đóng cửa vì là ngày Sabát, con hãy trở lại với Cha vào lúc  “Không” giờ từ Thứ Hai tuần tới, nhé. Hoặc giả, có chuyện gì khẩn cấp cần giải quyết ngay, con cứ đến gặp Linh mục chánh xứ, thầy Imam hoặc các vị Thượng tế trong vùng, cũng được...” Trường hợp nào ở đây cũng đều là gọi-đáp. Khi xưa, xảy ra trong giấc mộng. Hôm nay, qua kỹ thuật viễn thông, vi tính.   

            Bài đọc I và Phúc âm hôm nay cũng đều nói đến gọi và đáp, tương tự như chuyện ở trên.  Nhưng được viết theo cung cách giản đơn, thích hợp với hiểu biết của người đương thời lúc ấy. Bài đọc I cho thấy: nhiều người vẫn nghĩ Lời Chúa gọi-mời nói chuyện với chúng ta cũng cùng một cách thức tương tự. Lúc nãy là giọng oang oang, lanh lảnh nhắn ta làm điều giản đơn, nhanh gọn. Thánh Yoan ghi lại trình thuật theo phong thái giản đơn, tế nhị. Đọc bài ngài viết, hẳn ta đã rõ là các môn đệ tiên khởi cũng được gọi-đáp hỗ tương, hai chiều. Hai bên đối đáp không tỏ dấu bồn chồn, hối hả. Như thánh An-rê tông đồ chẳng hạn. Sở dĩ thánh nhân thuận theo chân Yêsu Đức Chúa là do nghe được lời khuyên của thánh Gioan Tẩy giả. Còn, Simôn Phêrô đến với Đức Kitô lại ngang qua lời truyền miệng của người anh em ruột thịt. Tức, nghe được đề nghị của An-rê, em mình. 

            Nói chung, điều mà tác giả các bài đọc muốn gửi đến người nghe hôm nay, chính là: Đức Chúa mời gọi tất cả chúng ta hãy đến mà sống và phục vụ Chúa bằng nhiều kiểu cách và phương tiện. Có thể, vì muốn nắm bắt điều gì xác thực nên chúng ta vẫn mải mê, hy vọng. Vẫn cứ chờ đợi đường lối, chỉ đạo của bậc trên. Những chỉ đạo mang nặng sắc thái bi ai, kịch tính về thánh ý của Đức Chúa. Có người đạt sở nguyện. Người khác thảy đều như An-rê hoặc Simôn Phêrô. Nghĩa là, phần đông đều cảm nhận lời Chúa bằng nhiều cách nối kết hoặc ứng đáp khác thường. Tựu trung, chúng ta thường hay chiều theo sở thích, ưa những chuyện ly kỳ, khúc mắc hơn là giản đơn. Nhưng để thời thời gian phụ giúp, kinh nghiệm cuộc đời sẽ tạo đường, chỉ lối dẫn đưa ta đến với phương cách chọn lựa mang nhiều hy vọng, tin tưởng và dễ thực hiện nhất.  

            Phúc âm hôm nay đặc biệt đưa ra một khía cạnh thật đáng khích lệ. Đó là: trường hợp của thánh An-rê tông đồ. Thánh nhân nhất quyết tuân theo những gì Yêsu Đức Chúa mời gọi. Thánh nhân đã sống trung thành với quyết định của mình. Ngài nhận ra rằng đồng hành với Đức Yêsu là hành trình trải dài theo năm tháng. Để rồi chung cuộc, nhờ biết đáp ứng một cách tích cực, nên thánh nhân đã trở thành vị tông đồ rất chăm; chuyên lãnh vai trò tuyển mộ đồ đệ của Đức Chúa một cách kiên trì, bền bỉ. 

            Ngày nay, lời kêu gọi đối đáp mà Đức Chúa gửi đến chúng ta mang dáng dấp hơi khác thường. Thay vì mải mê tìm kiếm nơi chốn Đức Chúa ẩn mình trú ngụ, ta lại có nhiều cơ may hơn để cảm nghiệm cuộc sống “rất riêng“ của Ngài. Cảm nghiệm được như thế, tức là ta đã mời Ngài thiết lập cơ ngơi đến thường trú với ta trong cuộc sống miên trường. Dù cho, sự thể có biến đổi đến thế nào đi nữa, rồi ra mọi việc sẽ diễn tiến theo cùng kiểu cách; nghĩa là, cũng có gọi-đáp, không khác khi trước là bao. Tựa như Samuel, An-rê và Simôn Phêrô lúc xưa, chắc chắn lời ứng đáp của ta với điều Chúa kêu mời phải dẫn đưa ta đến được mục tiêu Ngài muốn. Thái độ của ta chắc cũng không khác gì các đồ đệ của Đức Chúa hôm trước. Thực tế cuộc đời cho thấy: tất cả các lời mời gọi và ứng đáp đều kéo theo cái giá của nó. Và, cho dù với giá nào đi nữa, chúng ta cũng đều phải trả. Có thể chỉ việc cỏn con, đột xuất. Cũng có thể bằng một giá phải trả, rất đắt.

            Ứng đáp lời mời gọi của Chúa qua Đức Kitô không phải tất cả mọi người, dù thờ ơ hay sốt sắng, ai cũng có thể thực hiện được. Không phải ai cũng cậy sức mình, những tưởng sẽ hoàn thành việc ứng đáp lời mời của Đức Chúa trong nháy mắt. Ứng đáp là việc nhiều khi không đơn giản. Nó đòi hỏi nhiều quyết tâm nơi người đáp ứng. Quyết yêu kẻ thù của mình; quyết lo cho nền hòa bình chân chính; quyết thứ tha những ai sai phạm điều gì với chính mình, gia đình mình. Đặc biệt hơn, quyết biến cải thế giới này thành nơi tốt đẹp cho mọi người cùng sống. Sống trong công bằng. Sống hạnh phúc. 

            Trong cuộc sống thường nhật, muốn ứng đáp cho phải Đạo, thường vẫn buộc ta phải trả một giá khá đắt. Đắt vì quanh ta có nhiều thứ mời mọc hấp dẫn hơn, ở nơi nào đó... khiến ta cứ mải mê săn tìm. Ứng đáp lời mời gọi của Đức Chúa là việc cần làm. Ta chỉ việc nối đường giây rất gọn với cội nguồn của sự sống, rất hấp dẫn. Bởi,  nguồn cội này sẽ đem cho ta nhiều ý nghĩa lớn lao hơn. Có đáp ứng với lời mời gọi từ nguồn sống như thế, sẽ nối kết chúng ta vào với thế giới hôm nay. Nối kết với vương quốc của Đức Chúa trong mai ngày.

Suy cho cùng, cuộc sống bao giờ cũng dẫy đầy những cuốn hút, mời mọc. Vấn đề là: ta có đủ tỉnh trí để nhận ra được lời mời gọi nào là chính đáng, lời nào viển vông. Khi đã nhận ra lời mời chính đáng rồi, việc còn lại phải là: ta có đủ tỉnh táo để đáp ứng cho phải phép không? Hoặc vẫn cứ lơn tơn như người tiền sử, chẳng bận tâm gì đến thông số, điện tóan. Chẳng thiết tha đến việc bấm số trả lời khi Đức Chúa vẫn gửi “điện thư phát tiếng” cho mỗi người và mọi người. Trong từng cộng đoàn lớn nhỏ.
Lm Richard Leonard sj
Mai Tá phỏng dịch