Saturday, 2 June 2012

Lm Richard Leonard sj: Chung lưng co cụm, để đùm bọc



Một trong những điều ta thường nghe biết rất nhiều vào thời điểm có những khủng hoảng, rắc rối trong nhà, ngoài ngõ hoặc trên trường quốc tế, là: ta vẫn nên cùng nhau “chung lưng co cụm” để hỗ trợ, đùm bọc lẫn nhau. Ta rất tự hào làm được như thế. Và, nhiều lần, cũng lấy làm ngạc nhiên khi thấy người người đã nhất quyết gạt qua một bên những bất đồng, dị biệt. Để, chỉ nghĩ đến chuyện phấn đấu, vượt khó đem lại lợi ích chung, cho mọi nhà. 

Và, các kinh nghiệm từng trải về việc chung lưng hợp tác đã tạo được thành quả lâu dài là: phá bỏ được hàng rào rẽ chia, đố kỵ. Nhưng buồn thay, cũng có những lúc con người vẫn đắm mình trong thành kiến, rẽ chia. Những nghi ngờ, phân cách khi cuộc khủng hoảng đã đến hồi chấm dứt. 

            Chúa nhật Chúa Ba Ngôi là cơ hội giúp ta cử hành, dù lòng mình đang cơn khủng hoảng hay đã lắng đọng. Cử hành vào mùa lễ hoặc bên ngoài lễ hội, để mừng kính Cha, Con và Chúa Thánh Thần, để không làm gì khác ngoài việc các Ngài “chung lưng co cụm mà phù trợ” ngõ hầu thương yêu và cứu độ chúng ta. Điều ta nhận định tuy có thoáng nhưng rất đúng, là: ta đặt định một hiểu biết về sự hiệp nhất Chúa Ba Ngôi như trạng huống của gia đình, làng mạc hoặc đất nước, hiền hoà, vạch rõ Đức Chúa trong Đạo ta, Ngài là ai. Ngài nhìn sự việc thế nào. Định đoạt làm sao. Và nhìn về đường lối Ngài hành động giúp thế giới, sống hài hòa.

            Khi xưa, các đấng bậc trong giáo hội có thói quen vẽ lên bức tranh rất thời thượng nhằm diễn tả mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi như 3 nhân vật hiền lành, ngồi chung với nhau nơi bàn tiệc dành cho 4 người. Chiếc ghế thứ tư còn lại ở dưới bức tranh, là để mời đón người ngắm tranh đến ngồi cùng bàn, tham dự tiệc vui. Bức tranh, các đấng bậc từng vẽ, mang tính chất nghệ thuật rất cao và ý nghĩa thần học, sâu sắc. Nhưng, vẽ như thế làm cho người chiêm ngắm dễ hiểu lầm, lẫn lộn.

            Được mời tham dự tiệc của lòng mến, rất Ba Ngôi, không phải chỉ có mình ta hoặc cá nhân người nào, riêng rẽ. Mà là, toàn thể cộng đồng dân Chúa. Toàn thể nhân loại. Tất cả đều “co cụm đùm bọc nhau” trong thế giới, rất tình người. Thế giới của những thương yêu, cứu độ. Chiếc ghế thứ tư bỏ trống, là để dành cho toàn thể nhân loại. Vì, nhà Cha Ta còn nhiều ghế trống. Nhiều chỗ ở. Chẳng cần dành giựt, ganh đua.

            Bằng vào ngôn ngữ thực tế, không thể một đằng thì phổ biến niềm tin vào Chúa Ba Ngôi, chỉ một mặt. Còn mặt kia, lại hành động như muốn kéo dãn đội hình nhân loại thành nhiều mảnh, phân rẽ, dồn về phía bên kia. Quả là hồ đồ, nếu quan niệm Ba Ngôi Đức Chúa là Cha, Con và Thánh Thần theo nhãn giới chủng tộc, mù loà và có giới tính, mà chẳng đoái hoài gì đến người di dân/tị nạn, hoặc những người đang chết dần chết mòn, mỗi ngày, vì đói khát.

            Chẳng thể nào, ta lại cứ thản nhiên mà làm dấu thánh giá, xướng Danh Ba Ngôi Đức Chúa rất hăng say; để rồi sau đó, cố tìm cách làm giầu. Làm giầu hơn. Sống an toàn hơn, trong khi phần còn lại của thế giới vẫn cứ ngày một nghèo đi. Ngày một thiếu thốn. Thiếu hết mọi thứ nhu yếu, tối thiểu, khả dĩ duy trì phẩm giá con người. Mahatma Ghandi từng nói: “Tôi thích đọc Tân Ước và nghe biết ý tưởng về Ngài Kitô lắm chứ! Tôi cũng sẽ chấp nhận để mình được thanh tẩy, trở thành Kitô hữu, ngày mai thôi, nếu tôi phát hiện ra được người tín hữu nào của Ngài Kitô biết thực hiện những gì họ chủ trương, giảng thuyết.”

            Lễ Chúa Ba Ngôi không là ngày để ta bàn về các con tính nhân chia cộng trừ, mang tính thần học hoặc cố giải thích cho mọi người hiểu được con số 3 có thể qui về, chỉ còn 1. Không! Lễ Chúa Ba Ngôi, là ngày để ta tìm được sức mạnh từ Tiệc thánh, tiệc của lòng Mến, ngõ hầu cùng nhau ta “co cụm đùm bọc”. Quyết thấy dân con Chúa có được cơ hội nghe tin vui về Chúa yêu thương ta như Cha, Con và Thần Linh rất Thánh. Để từ đó, ta có thể kéo ghế mà ngồi vào chiếc ghế thứ tư, để sẵn tại bàn tiệc mà Chúa đang đợi chờ. Ngài đợi mọi người chúng ta. Phần đông mọi người chúng ta đều biết rõ tình thương cứu độ của Chúa trước nhất, ngang qua phương cách mà mọi người đang quan sát, thẩm định và hạch hỏi chúng ta.

            Chẳng là chuyện ngẫu nhiên, khi ta theo truyền thống Giáo Hội mà làm dấu hiệu thập giá mỗi khi kêu cầu cùng Chúa Ba Ngôi, để làm việc gì. Việc ấy nhắc nhở ta, rằng: “ta không thể vội lấy tấm bánh ngọt, ăn hết một mình” Mỗi khi tuyên xưng mầu nhiệm hiệp nhất Chúa Ba Ngôi, ta quyết tâm một lần nữa sẽ lại thề nguyền chết cho chính mình, để Tình thương Cứu độ của Chúa được thể hiện với tất cả mọi người. Ở mọi nơi.

            Quyết như thế, tức là: từ nay ta sẽ không chỉ tuyên xưng niềm tin của mình vào 3 Đấng duy nhất trở nên 1 Đức Chúa của ta, mà thôi. Nhưng, còn để ta sống cuộc sống song hành với niềm tin ấy. Niềm tin có Cha, Con và Thánh Thần Chúa luôn tỏ bầy tình yêu thương cứu độ, đối với ta. Với mọi người.

            Thành thử, sống cuộc đời mình, là “chung lưng co cụm” mà đùm bọc nhau nhân danh Cha, Con và Thánh Thần. Mong rằng mọi người chúng ta sẽ đùm bọc bằng tình thương yêu của Chúa Ba Ngôi. 

            Lm Richard Leonard sj
Mai Tá phỏng dịch

Friday, 1 June 2012

Lm Nguyễn Thế Thuấn CSsR: Sách Thánh và Mặc Khải Cứu Rỗi:



Những đòi hỏi của Nước Trời

Vấn đề thứ ba của quan niệm về Nước Trời là những đòi hỏi.
Nước Trời phải là sáng kiến hoàn toàn tự do của Thiên Chúa. Nhưng Thiên Chúa đối xử với người ta như những con người tự do, tự mình ứng đáp, tự dấn mình vào. Muốn thấy những đòi hỏi đó thế nào, thì nên dựa trên điều đã sẵn có trong dân Israel: Israel từ xưa đến nay cũng đã biết đến một loại đòi hỏi của Giao ước với Thiên Chúa. Chúng ta có thể coi xem thái độ của Chúa Yêsu đối với Lề Luật thế nào: làm thế có phần tiện lợi: Chúng ta được biết Chúa Yêsu duy trì làm sao những yêu sách của Lề luật, và cũng đã vượt quá thế nào.

Giá trị của Lề luật

Chúa Yêsu có phải là địch thủ của Lề luật không? Phải tế nhận sự kiện:

Chúa Yêsu đã giữ Luật Do thái.

Mc 11: 15-17: Chúa Yêsu đòi phải kính trọng Đền thờ
Mc 14: 12-16: Môn đồ biết Ngài có lệ cử hành lễ Vượt Qua
Mc 6: 41; 8: 6; 14: 22; Lc 24: 30: Chúa Yêsu theo lệ Do thái mà chúc tụng Thiên Chúa trước các bữa ăn.
Mc 6: 56: Áo choàng của Ngài cũng có tua áo chiếu theo Lề Luật (Tl 22: 12; Ds 15: 38)
Mc 1: 44; Lc 17: 14: Chúa Yêsu sai những người phung hủi Ngài chữa lành đến cùng các tư tế để họ chứng nghiệm.
Cv 10: 11 cho thấy các môn đồ của Ngài còn giữ những luật về trong sạch nghi tiết mãi về sau.

Chúa Yêsu dạy về Lề luật thế nào?
Mc 7: 9-12: Chúa Yêsu giảng dạy theo thập giới về luật thảo hiếu với cha mẹ.
Mt 23: 16-22: Chúa Yêsu cắt nghĩa về lời thề phải giữ làm sao.
Mc 10: 19: người thanh niên giàu có hỏi Chúa Yêsu về đàng đến sự sống, Chúa Yêsu trưng ra lời của Thập giới (X 20: 12-16).
Mc 7: 10; 10: 6-9; 12: 26, 29-31: khi tranh luận với các luật sĩ, Chúa Yêsu dùng lời Ngũ thư, lời “Tora”, như Lời của Thiên Chúa.
Mt 5: 17-18: Luật đó không qua đi.
Như vậy ta thấy được rằng Luật Israel đã có trong lịch sử, hình thức và nguồn phát xuất thuộc nhân loại, thế mà một trật Chúa Yêsu cũng coi như Luật của Thiên Chúa.

Nên suy nghĩ về ý nghĩa của Luật theo Chúa Yêsu:
-Luật, đối với Ngài, có một giá trị nhân loại và xã hội. Người ta có thể là một con người mà lại không sống trong xã hội ư? Hay làm sao có thể là một xã hội mà lại dung túng giết người, ngoại tình, bất công? Ý tưởng của Chúa Yêsu về điều này thế nào? (coi Mc 12: 17, và nhớ đến vai trò của vị Mêsia như Ngài hiểu).

-Luật lệ có phải chỉ là một tổ chức hợp lý về sinh hoạt của người ta thôi không, trước mặt Chúa Yêsu? Tính cách Lời Thiên Chúa của Lề luật đối với Ngài có nghĩa gì? Có thể so sánh luật các nước thời nay với Lề luật Cựu ước trong dân Israel không?    
                                                                                                                                                (còn tiếp)

Lm Nguyễn Thế Thuấn CSsR
(trích tài liệu giảng huấn phổ biến nội bộ)